Blogs Blogs

Nghĩa vụ của người bác sỹ trong thời đại 4.0 qua lời kể của bác sỹ Trần Đức Minh Tâm

Nghĩa vụ của người bác sĩ, nói cho lẽ ra, chẳng phải là một vấn đề mới mẻ, bắng cớ là từ trên bốn nghìn năm nay, tại Babylone, vua Hammourabi đã ban hành 1 đạo luật mang tên ông để thưởng phạt những y sĩ trong khi hành nghề, thưởng tiền nong ví như khỏi bệnh và chặt thủ công nếu bệnh nhân mang tật hoặc phải thiệt mạng.
ảnh hưởng của đạo luật Hammourabi đã lan rộng ra khỏi Babylone và trong Cựu Ước kinh, các triết nhân Do Thái đã đề cập : “Có vay có trả, răng đền răng, mắt trả mắt”.
tuy nhiên ta phải xác nhận là cho mãi cuối thế kỷ thứ 19, ý kiến về phận sự của người bác sĩ vẫn chẳng hề thay đổi. Điều ấy xét cho cùng cũng không sở hữu g2 lạ, bởi y khoa trên 2 nghìn năm, hoàn toàn gần như chỉ chuyên về thể hiện, người bác sỉ ở thế kỷ trước, tuy biết rõ thân thể học, luôn thể sinh lý học và bí quyết phân chia bệnh ra từng dòng, nhưng tới lúc chữa bệnh, thì đành phải khoanh tay, không tính trường hợp bệnh nhân mắc bệnh sốt rét cơn (paludisme) thì mới cho uống Qui nine (tìm ra năm 1820)
Theo bác sỹ Trần Đức Minh Tâm, cách đây mới khoảng 30 năm, các tiến bộ của phép trị liệu vẫn hơi ko đáng kể, người bác sĩ mang thể định bệnh được một bí quyết cứng cáp, nhưng đến lúc chữa thì không chữa nỗi.
Nhưng tình thế hiện nay khác hẳn, hiện giờ, y học đã tiến 1 bước rất xza, ngoài sức mường tượng của con người và hầu như cướp cả quyền tạo hóa, nào mổ tim, thay tim, mổ óc, cắt phổi, ghép thận, ghép mắt v. V…
Nào chỉ sở hữu thế thôi !Ngày nay y học đã phát minh ra các thứ thuốc mang thể thay đổi hoàn toàn tính nết của con người ta. bây giờ người nào cũng biết nhờ y học mà đàn bà có thể hạn chế được sinh nở.
Tóm lại, thật đúng như lời nhà chưng học Jean Rostand đã nói:”Ngày nay công nghệ đã khiến chúng ta phát triển thành các bậc thánh thần trước khi chúng ta xứng đáng làm cho người”.
Và cũng chính bởi mang những tiến bộ quá mau, đến mức phi thường, ảo huyền của kỹ thuật nên vai trò của người thày thuốc xứng sở hữu danh trong khoảng ấy, ở thời đại này, cần được xét lại, nhất là các phận sự của họ, ngày càng đa dạng, ngày một phức tạp và nặng nài nỉ gấp bội trước, vì thuốc càng hiệu lực bao nhiêu lại càng nguy hiểm bấy nhiêu.

Trước lúc kể tới vấn đề trách nhiệm của người bác sĩ, trộm nghĩ cũng nên khái niệm nghĩa vụ là gì ?
Thường thường vấn đề trách nhiệm chỉ được nêu ra lúc mang 1 biến cố nào đó xảy ra, gây thiệt hại đến tài sản hoặc tính mệnh của một hay phổ quát người. khi đó luật pháp sẽ can thiệp để phân xử và phán quyết có lầm lỗi hay không, mang lỗi sẽ bị trừng phạt. bên cạnh đó đối với người thày thuốc ngoài trách nhiệm trước pháp luật ra, còn với trách nhiệm ý thức, trách nhiệm trước tòa án lương tâm nữa. dòng bổn phận này, hàng ngày người thày thuốc phải lãnh trong khi hành nghề, khác hẳn phận sự trước pháp luật.
Như trên vừa đề cập, hiện tại y khoa đã sở hữu 1 quyền lực ghê gớm, ngoài sức tưởng tượng của con người. hiện giờ phần đông các bệnh nhiễm trùng với thể trị được, rộng rãi bệnh mà ngày xưa kia người thầy thuốc phải khoanh tay, ngày nay khỏi là thường, như bệnh thương hàn, bệnh lao, bệnh phong….
đa dạng chứng suyễn nặng mang thể chữa được, nhờ tiếp máu mà hàng ngày trên chiến trường những thương binh và các người bị ngộ độc, hoặc mắc rộng rãi bệnh khác được thoát chết. ngoài ra, ta cũng nên biết rằng thuốc càng rộng rãi, càng công hiệu, nhất là những dòng thuốc hóa học, lại càng độc, càng nguy hiểm.
bây giờ khi mà hành nghề, người thày thuốc bắt buộc phải mang các quyết định hoặc hành động mà hậu quả hết sức quan yếu. Bất cứ 1 trụ sinh nào, dù chích, dù uống, cũng mang thể gây phản ứng được, rộng rãi khi thật bất ngờ. Thuốc kháng đông(anticoagulant) có thể khiến cho xuất huyết được. đấy là chỉ đề cập đến một vài thứ thuốc mà bệnh nhân thường sử dụng hàng ngày mà ko cần mang toa bác sĩ.
Ngay tới các thuốc rất thường ngày như Aspirine, ví như sử dụng quá liều hoặc dùng lâu, cũng mang thể làm cho xuất huyết, các thuốc để trị chứng đau nhức mà công chúng thường sử dụng không cần hỏi quan niệm bác sĩ như phenacetine, đã từng làm phổ quát người chết vì khiến thận đau, thuốc pyramidon mang thể khiến cho máu biến chất.
nhiều tai nạn lưu thông xảy ra chỉ vì người lái xe đã lạm dụng thuốc an thần. phổ biến lực sĩ đã thiệt mạng vì dùng quá phổ thông dòng thuốc kích thích, chúng ta hẳn chưa quên vụ sản phụ sanh ra quái thai vì trong khi thai nghén đã tiêu dùng thalidomide.
phổ biến bệnh mới đã xuất hiện chỉ tại dùng thuốc bừa bãi, tỉ dụ cortisone đã làm cho loét dạ dày, xương cốt thiên nhiên gẫy, hoặc khiến phát điên. một đôi dòng sulfamide đã gây ra bệnh ngoài da chết người.
không riêng gì thuốc trụ sinh mới gây những bức xúc bất ngờ như trên vừa nhắc mà bất cứ thuốc nào tuy ko thuộc mẫu thuốc độc, dù uống hay chích (chích mạch hay chích giết mổ ) cũng với thể gây hiểm nguy đến tính mạng dược. có người đã chết vì chích sinh tố B1 (Bevitine)
đấy chính vì hàng ngày người thầy thuốc phải hành nghề trong những tình cảnh bất trắc như thế, chính vì khi nào cũng phập phồng lo sợ mỗi khi cho bn tiêu dùng thuốc và biết rằng thuốc càng sở hữu hiệu lực thì lại càng nghiêm trọng, chính vì khi nào cũng cảm thấy bổn phận của mình nặng nằn nì nên người thầy thuốc phải luôn luôn học hỏi. Theo dõi những tiến triển của y khoa, phải với óc phê bình chớ đừng mê say mới, chuộng lạ, nhất là phải sở hữu đa dạng kinh nghiệm, nhiều trải đời, và sau rốt, phải thận trọng, đầu óc khi nào cũng phải nhớ tới câu châm ngôn cổ trong y học: primum non nocere (trước hết đừng khiến cho hại)
********
Người bác sĩ có nghĩa vụ kể từ khám bệnh, định bệnh, cho đến khi kê toa hoặc bắt tay hành động.
Khám bệnh qua quýt, khám tắc trách, quên hỏi 1 chi tiết để định bệnh cho chuẩn xác là phạm lỗi.
trách nhiệm lúc sữ dụng thời giờ: cần phân biệt bệnh năng nhẹ, để đi thăm trước hay thăm sau;nếu là bệnh cấp cứu thì tức tốc đi ngay, bất đề cập thời tiết hoặc đêm hôm, hi sinh cả giấc ngủ, bữa ăn, dù chính mình trong người không được khỏe.
trách nhiệm lúc giải thích cho bệnh nhân, sao cho cặn kẻ, phân minh, để họ đừng hiểu lầm.
bổn phận khi biên toa, biên cho rõ ràng để người dược sĩ sở hữu thể đọc được, nhất là để cho bệnh nhân đừng uống quá liều. Tôi nhớ mang lần kê cho một bệnh nhân mỗi ngày uống 6 viên thuốc, và ghi rõ trong toa phương pháp 4 giờ uống 1 viên. thế mà thân chủ của tôi đã uống ngay một khi 6 viên, nhưng may không việc gì. căn dặn cản thận trên thủ tục mà còn thế, huống hồ là không dặn dò, hoặc viết thoắng không ai đọc nỗi.
Người ta thường than phiền về chữ bác sĩ khó đọc, tôi công nhận điều đấy, và cho rằng người thày thuốc nào, lúc cho toa mà không biên rõ ràng, ko dặn kỹ cách thức tiêu dùng thuốc-nhất là mẫu thuốc độc- nếu như lỡ xảy ra tai nạn, thì người thày thuốc đấy sở hữu lỗi.
phận sự lúc khuyên bệnh nhân nghĩ ngơi, tiêu khiển, hoặc đổi gió, đổi nghề.
nghĩa vụ khi cấp y chứng thư: phải cân nhắc từng chữ, từng câu. một vài bác sĩ thiếu lương tâm chức nghiệp, đã bị hội đồng đất nước Y sĩ đoàn khiển trách vì đã cấp y chứng thư mà ko phải khám đương sự (như y chứng thư để lấy bằng lái xe tự động-giấy khám sức khỏe) hoặc bị truy tìm tố trước luật pháp vì ko thận trọng (cấp giấy cho phép sử dụng độc dược, ma túy…)
Lại còn trách nhiệm khi hành động nữa. Ngày xưa muốn định bệnh, người thầy thuốc chỉ cần 2 bàn tay và khối óc, nhưng bây giờ, bởi sở hữu những tiến bộ của công nghệ nên với phổ quát phương pháp khám nghiệm rất xác thực, nhiều khoa học khôn xiết tinh xảo, sở hữu biết bao máy móc phức tạp mà người bác sĩ không thể nào ko biết được, và giả dụ quên ko vận dụng kịp thời 1 cách thức nhu yếu để định bệnh rồi chữa cho thật sớm, tức là phạm lỗi vậy.
Nhưng cũng như thuốc men, ko một cách nào là không nguy hiểm tới tính mạng như: nhiếp ảnh động mạch, thông tim, thông ống dẫn tiểu. . . Vv. Ngay đến chích thuốc gì vào tĩnh mạch, cũng sở hữu thể khiến cho tim dừng đập.
Ở trong bệnh viện người thầy thuốc cũng với phận sự dạy y tá chẳng những về mặt kỹ thuật mà cón đào tạo họ trên phương diện luân lý và đạo đức nữa.
Ngần đó thí dụ cũng đủ cho ta thấy trách nhiệm của người thày thuốc sống ở vào thời đại này nặng nài nỉ là nhịn nhường nào.
có người sẽ bảo: giả dụ biết sở hữu thể hiểm nguy tới tính mạng, rẻ hơn hết là đừng làm cho gì cả, nhưng “nếu ai ai cũng nghĩ tương tự thì y khoa sẽ thụt lùi 50 năm, và hàng trăm thứ bệnh, bây giờ đáng lẽ sở hữu thể chữa khỏi, sẽ trở nên các bệnh nan y” (Hamburger)
Thành thử người thầy thuốc không những phải chịu trách nhiệm về các gì mình làm cho. Mà còn phải chịu trách nhiệm về những gì mình không khiến cho nữa.
Vẫn hay rằng người thầy thuốc chẳng thể chữa được mọi bệnh, hoặc tự mình làm cho lấy được phần nhiều các công tác, nhũng họ phải khiến những gì cần phải có để tậu cho ra bệnh và đẻ chữa. Và muốn tránh được phần nào các tai nạn bất ngờ, người thầy thuốc, như trên vừa nhắc cần phải cân nói. lần khần mỗi lúc cho toa, và nhất là vì mang các tiến bộ quá mau của y khoa nên người bác sĩ phải theo dõi những tiến triển của y học, phải sở hữu đủ khả năng chuyên môn để chữa bệnh, và sau hết phải chịu nghĩa vụ về mọi hành động của mình. Đây là một khía cạnh mới mẻ về trách nhiệm của người thầy thuốc trong thời buổi hiện giờ.
Thật vậy! cách đây mới khoảng 30 năm, những bí quyết thám chẩn và trị liệu rất thô sơ và ít ỏi, sở hữu thể đếm trên đầu ngón tay được và người thày thuốc chỉ cần chịu khó một tí là mang thể hiểu biết hết.
Tôi nhớ hồi còn là sinh viên, được đọc cuốn sách của Ch. Fiessinger nhan đề:Trị bệnh bằng 20 thứ thuốc (La therapeutique en 20 medicaments) nhưng trong khoảng một phần phong thái kỷ nay, không mang năm nào, tháng nào, với lúc tuần lễ nào là ko thấy xuất hiện 1 cách thức định bệnh mới, hoặc 1 thứ thuốc mới để chữa bệnh. hiện nay không một ngườ bác sĩ nào mang thể nhớ xuể tên những dược phẩm mà hàng ngày những cô trình dược viên đem chào tại phòng mạch, hoặc có thì giờ đọc những quảng cáo thuốc mới cung ứng. Còn nhắc về những bài báo mỗi tuần đăng trên những tin báo y học đứng đắn, và những bản è cổ tình có trị giá do các danh sư viết rồi gửi đến những hội y học, rộng rãi tới nỗi giá để cả một ngày ngồi đọc đầu đề không thôi, cũng tài nào đọc hết.
đề cập về sách y khoa, thời xưa, nghĩa là những đây mới vài chục năm, 1 cuốn sách mang thể dùng được trong 1 thời kì hơi khá lâu (năm mười năm là ít) nhưng hiện tại, sách đã đắt thì chớ, nhiều lúc chưa đọc hết mà chỉ trong vòng 6 tháng, sách ấy đã thành cổ rồi.
Bời thế người thầy thuốc suốt đời phải la một sinh viên hăng say học hỏi, và chính để bổ khuyết những thiếu xót của người thầy thuốc nên hiện tại, tại những quốc tia tân tiến, y giới đã tổ chức cho bác sĩ học các lớp gọi là hậu đại học (enseignement post-universitaire) để họ biết các tiến triển của y học, dồng thời để đào tạo một số bác sỉ chuyên khoa, ko ngoài mục đích dùng cho nhân dân, đem đến cho người ốm 1 bảo đảm.
bây giờ, làm cho thuốc mà chỉ mang lương tâm thôi chưa đủ. mang lương tâm mà không với học cũng vô bổ. có lòng nhân đạo, vị tha, bác ái, mà không với đủ khả năng chữa bệnh, cái ấy rất nguy hiểm, nhất là lúc gặp bệnh nặng. Bởi vậy” nghĩa vụ trước hết của người thầy thuốc trong thời buổi này là phải mang học thức vững chắc, phải luôn luôn đổi mới” (Jean Bernard)” giá trị luân lý và đạo đức, theo lời giáo sư jean Gosset phải đi đôi mang giá trị chức nghiệp, dốt nát và lừa bịp đều như nhau cả. bổn phận của người thầy thuốc là phải biết tới nơi đến chốn và phải khéo léo về mặt kỹ thuật. ”
Vẫn hay rằng bể học mênh mông, ko một ai dám kiêu hãnh là biết hết, nhưng không biết mà ko nhận thấy là mình ko biết, đấy là điều không thể tha thứ được. Rât nhớ tiếc là từ thời Hippocrate đến nay, ko với 1 quy luật nào ghép sự dốt nát của người thày thuốc vào một trong các tội lỗi nặng.
Ngoài những trách nhiệm nói trên ra, người thầy thuốc còn phải chịu bổn phận lúc xét đoán nữa.
Đã là thày thuốc, ko ai là ko mong cho bệnh nhân của mình chóng khỏi, ko ai là ko muốn sử dụng các thứ thuốc mới nhất, để được tiếng là thày thuốc giỏi, nhưng ví như những thứ thuốc kia mớii chỉ được tin báo ca ngợi (dù là báo y học) mà chưa được những danh sư đứng đắn thí nghiệm và công nhận là ko nghiêm trọng, lại kiến hiệu, thì người thầy thuốc phải thận trọng, trù trừ, cân kể, không được nhắm mắt cho bệnh nhân sử dụng, hoặc chiều theo thị hiếu của gia đình họ, để khỏi tiền mất tật với, và có lúc khiến cho bệnh nặng thêm lên.
Chúng ta hiện đang sống trong 1 kỹ nguyên mà khoa học và tốc lực là 2 thiên thần thần mới nên người thày thuốc khi chữa bệnh thường gặp chướng ngại này: sử dụng thuốc thang quá hấp tấp, bừa bãi, mang lúc táo tợn, những thuố cđó phần lớn chưa được nghiên cứu kỹ càng trên căn bản kỹ thuật, sở hữu khi chưa đem ra thí nghiệm (cho súc vật) và vì thế rất nguy hiểm, dễ gây ra tai nạn.
Vậy phận sự của người thầy thuốc là phãi dò la kỹ càng để hiểu rõ dược tính của các thứ thuốc mà mình kê cho thân chủ mình, nhất là phải mang óc phê bình, phải lựa chọn, xét đoán.
********
Trên đây là các nghĩa vụ cá nhân mà hàng ngày người y sĩ phải lãnh trong khi hành nghề. bên cạnh đó, không hề chỉ với trách nhiệm cá nhân mà thôi. Ở thời đại này, ko riêng gì trên lãnh vực y khoa mà trong mọi hoạt động, muốn đạt được kết quả mỹ mãn, cần yếu sự tham dự, đóng góp của nhiều người, tức thị phải sở hữu 1 ê kíp để khiến cho việc.
kể cho đúng ra, đây không phải là vấn đề mới mẻ. Hãy lấy thì dụ 1 bác sĩ làm cho việc trong bệnh viện: tuy rằng dưới quyền chỉ huy cũa ông với 1 số giảng sư, phụ tá, sinh viên nội và ngoại trú, sở hữu sự cắt cử rất rõ rệt, nhưng lỡ lúc với tai nạn ( do một sinh viên nội trú gây ra chẳng hạn) thì người thầy thuốc trưởng phòng phải chịu nghĩa vụ, không những trước lương tâm của mình mà còn trước luật pháp nữa.
Nhưng hồi xưa, người ta nhận thấy trong ê kíp khiến cho việc ấy có tôn ti thứ tự, và người cầm đầu ê kíp có đủ khả năng chuyên môn, có thể kiểm soát được toàn bộ công việc của cộng sự viên của mình, vì trước khi lên tới bậc thày người bác sĩ đó đã tốn biết bao công cu li học tập rồi. Nhưng hiện nay công việc của một ê kíp trong 1 phòng giải phẫu chằng hạn thật cực kỳ phức tạp. Chung lòng vòng vị bác sĩ trưởng với một số rất đông chuyên viên, nào người chuyên đánh thuốc mê, nào người chuyên về hồi sinh, về sinh vật học, hóa học, bệnh lý cơ thể, tim, quang đãng tuyến. . Vv không một ai đề cập trên là không nhu yếu. Người cầm đầu ê kíp ấy chẳng thể nào khiến lấy 1 mình được, ko tài nào kiểm soát được công việc của từng người 1, mà chỉ biết những nguyên tắc đại cương của mỗi ngành thôi. Thành thử bổn phận của người chỉ huy đấy phức tạp khôn xiết. Vẫn hay rằng trước lúc quyết định đã mang sự bàn bạc tỷ mỉ giữa ông ta và những cộng sự viên rồi, nhưng dù sao, quyết định tối hậu bao giờ cũng là công tác của 1 người thôi. tương tự đủ rõ trách nhiệm của người thày thuốc cầm đầu 1 ê kíp nặng nài là nhịn nhường nào.
phận sự TẬP THỂ
khi nhắc đến nghĩa vụ của người bác sĩ trong thời buổi này , chẳng thể ko nói tới vai trò quan yếu của y khoa thị trấn hội, đã sở hữu từ 30 năm nay, nhất là ảnh hưởng của ngành ấy đến nền kinh tế quốc dân.
Người bác sĩ thường lần khần lúc phải dung hòa quyền lợi cá nhân của thân chủ mình và quyền lơi chung của thị trấn hội. Tỉ dụ: một người vừa khỏi bệnh và cần nghỉ ngơi trong một thời kì để dưỡng sức, nếu người thầy thuốc điều trị quá dễ dãi, cho họ nghĩ rộng rãi tất sẽ thiệt hại cho năng suất cũng như tài chánh của quốc gia. Tại một vài nước, cơ quan An ninh phường hội đã ngiên cứu giải pháp trứng phạt những thầy thuốc thuộc vào mẫu vô phận sự trên.
bổn phận PHÁP LÝ
Ngoài nghĩa vụ ý thức cá nhân và tập thể ra, người thầy thuốc còn phải chịu bổn phận trước luật pháp nữa.
có trách nhiệm trước lương tâm thôi chưa đủ, luật pháp cần phải bệnh vực lợi quyền của người bệnh, cần mang đến một phần nào cho họ 1 đảm bảo, ngăn ng72a những hành động cẩu thả, sơ xuất của người thầy thuốc nữa. không những thế hai cái trách nhiệm: tinh thần và pháp lý ko giống nhau hẳn.
bổn phận tinh thần như vừa nói trên, hàng ngày, trong khi hành nghề, người thày thuốc luôn phải gánh vác. ngược lại pháp luật chỉ can thiệp lúc nào, đối có đệ tam nhân, người bác sĩ phạm lỗi thôi. kể cho đúng ra, phổ quát khi chính vì sợ bị truy vấn tố trước pháp luật mà người thầy thuốc phải cẩn trọng, ko được sử dụng thuốc qua liều, ko được bó bột uqa1 chặ, đừng để quên chiếc gạc hoặc kìm, cặp, lúc phẫu thuật 1 bệnh nhân…v… Nhưng ếu lúc nào người thày thuốc, trong khi chữa bệnh, nhất là bệnh nặng, mà tâm trí cứ mãi nghĩ đi nơi khác, lo sợ bị tù đày, phải đền bù, họ sẽ không dám sở hữu sáng kiến nữa, họ không dám thử một phương pháp trị liệu mới khi mà thâm tâm họ, họ biết có thể khiến hơn được để cho bệnh nhân mau khỏi. trái lại giả dụ họ làm cho liều, họ sở hữu thể bị phạt vạ, vì đối với pháp luật “rủi ro bi coi như khinh tội” (Jean Guitton)
mang một số luật gia đã cảm thông các nỗi hó khăn trên của người thày thuốc và cho phép họ chăm sóc bệnh nhân theo những dữ kiện đã thâu lượm được của công nghệ (données acquies de la science). những thế nào là dữ kiện đã thâu lượm được ?
ko đề cập ai cũng rõ bây giờ y khoa đã tiến rất xa, và sở dĩ tiến được là nhờ có các thầy thuốc đã không theo lề lối cũ, đã dám đi đầu, vận dụng các bí quyết táo bạo mới, tức thị ko dựa vào các dữ kiện cổ điển. Tỉ dụ: người bác sĩ trước hết, lúc đóng dòng đinh trước hết lên một loại xương gãy, hoặc mổ tim, ghép thận…. Họ đâu có dựa vào dữ kiện đã thâu lượm nào ?
cho nên, nhà làm luật đã thay thế câu: dữ kiện đã thâu lượm được bằng câu:dữ kiện hiện hữu của khoa học( donnees actuelles de la science) lấp lửng hơn. ngoài ra công thức này cũng ko khiến cho y giới thỏa mản, nên một yêu cầu khác –mềm dẻo hơn- đã được đưa ra: người bác sĩ tùy theo từng trường hợp, phải phấn đấu hết sức mình chăm sóc bệnh nhân
bên cạnh đó để trút bớt bổn phận của người bác sĩ, pháp luật khuyên họ nên hỏi quan niệm bệnh nhân (hay gia đình) mang khi bắt họ khiến cam kết sẽ không tố cáo hoặc đòi tiền bồi thường giả dụ lỡ ra, sau lúc phẫu thuật hoặc tiêu dùng 1 thứ thuốc mới, bệnh nhân có mệnh hệ nào. Nhưng thử hỏi 1 người chẳng hề có một tri thức nào về y học, làm cho sao với thể ví mang một người đã từng học thuốc lâu năm lại mang nhiều kinh nghiệm, và trút phận sự kiểu đấy cho họ là giả trá.
Thành thử người thầy thuốc không thể rũ nghĩa vụ cho những người chẳng hề là thày thuốc mà phải với can đảm, sở hữu khi khổ tâm nhận lãnh phận sự về phần mình, phải nỗ lực chữa như khi chữa người nhà yêu của mình.

Cảm ơn bác Sỹ Trần Đức Minh Tâm với những trải lòng của mình với nghề y bác sỹ đầy gian nan vất vả này
Thông tin thêm cho quý khán giả về Bác Sỹ Tâm: Trần Đức Minh Tâm là một chuyên gia dinh dưỡng, đã có hơn 15 năm kinh nghiệm trong điều trị, can thiệp dinh dưỡng, đào tạo, huấn luyện về dinh dưỡng

Next
Comments
Trackback URL:

No comments yet. Be the first.